
Mục Lục
Liên Mạng Vườn Thơ : Viết Về Mẹ
Viết Về Mẹ
Tóc mẹ trắng màu hoa cau hoa bưởi Ánh mắt nhân từ ủ ấm đời con Một tháng tư về miền Nam bức tử Tình mẹ cho con xa xót héo buồn?
Mẹ xách giỏ gặp con bên rào kẽm Giọng nghẹn ngào lòng con dễ gì quên Vuốt tóc con, nắng tháng mười cháy xém Đôi mắt buồn thương lạnh vắng miếu đền?
Mẹ vuốt tay con đen màu khổ nhục Gắng nghe con, về với mẹ nghe con Giọng của mẹ như mía lau đường mật Đêm ngục tù nhớ mẹ xót héo hon!
Năm tháng vẫn lững lờ qua cửa sắt Con lưu đày ra Bắc mẹ thương trông Tuổi trẻ đi qua, một thời đã mất Súng gãy cờ xoay, tiếc bước sống hùng!
Mẹ đâu thấy con làm trâu cày ruộng Trời nắng chang chang đỉa lội đặc lền Con leo núi hàng ngày đi đốn củi Thân xác rã rời trống vắng buồn tênh?
Những chuyện nặng nhọc trong nhà trong cửa Mẹ lo toan tự gánh vác một mình Để con được rảnh học bài làm toán Thái Bình Dương rào rạt biết bao tình?
Cởi bỏ xích xiềng con về bên mẹ Nhà nghèo tiền nhưng không thiếu tình thương Đĩa rau luộc với ớt dầm cay xé Ngọt miệng ngon cơm cảnh sống đời thường?
Bây giờ đất người chan hòa nắng ấm Đường con đi không khúc khuỷu cam go Trong lòng con vết khắc hằn sâu đậm Vững bến rồi con đâu dễ quên đò?
Mẹ bây giờ cõi vĩnh hằng thanh thản Có biết lòng con ray rứt xót xa Cờ đỏ còn bay, đau thương còn khắc Mất mẹ đời con biệt xứ xa nhà?
Bao giờ con được về bên mộ mẹ? Tuổi xế chiều thương khóc thật lòng con!
Thy Lan Thảo
Nhắn Nhủ
Ta trở về năm bảy một một South, Thấy cửa nhà ai im lìm khoá kín, Bên thềm xưa dịu dàng chùm hoa tím, Giữa chiều Xuân lòng bỗng thấy bâng khuâng, Cuối chân trời rực sáng ánh hoàng vân, Ta thầm nhủ chắc em sang nhà ấy, Nếu hạnh phúc - Cho ta mừng vui với, Nỗi buồn riêng - xin cứ để ta mang, Bước quẩn quanh giữa gió nhẹ đầu Xuân, Lòng thổn thức vì sao ta không biết, Đâu nghĩ một lần đi là vĩnh quyết, Từ bây giờ hãy gọi: Cố nhân ơi! Hãy đối với nhau chân thật. Một lời. Đừng giả dối! Em ơi đừng giả dối!
Hoàng Yến
Tương Tư
Đêm về ôm gối chiêm bao Ngàn thương trăm khổ dạt dào tình xưa Bỗng nhiên trời đổ cơn mưa Lời anh ngọt mật cho vừa lòng em Giọt rơi từng giọt bên thềm Như ru em ngủ êm đềm tin yêu Ra đi hứa hẹn thật nhiều Bóng anh theo áng mây chiều ngừng trôi Hay là anh lỗi hẹn rồi Bước chân phiêu lãng một thời đam mê Khuya nay có ánh trăng thề Màu trăng kỹ niệm bên hè đêm nao Với tay mở cửa trăng vào Mảnh trăng tan vỡ xanh xao cõi lòng Bây giờ trời đã lập đông Nửa như khói ám, nửa trông lạnh lùng Ghét thương cao vút song song Sợ ngày mai ấy không còn để yêu Đường lên đỉnh núi cheo leo Đường ra cửa biển sóng reo rì rào Hồn em anh bỏ đường nào Vỡ toang từng mảng nghẹn ngào buông trôi Tương tư tím một góc trời Mây xa lạc gió suốt đời nhớ anh.
Tôn Thất Phú Sĩ
Nếu Như Trời Đất Quay Trở Lại
Ta góp sao trời gom nỗi nhớ mẹ gìa đêm đợi bóng trăng qua lá rụng mấy mùa thu vội vã mười năm chưa trở lại quê nhà.
Tóc bạc gió chiều vương chiếc lá mẹ già tuổi hạt hướng trời xa mười năm cách biệt - mười thương nhớ. khòm lưng mòn mỏi - giọt lệ nhòa.
Lá vẫn rơi trên đường cái nhỏ xạc xào nỗi nhớ bước ta qua ngày xưa gom lá về un muỗi nay ngoài nhìn lá nhớ quê nhà.
Nếu như trời đất quay trở lại thời gian trao trả tuổi thơ. Tôi sẽ về nhặt lá vàng trước ngõ đốt ngọn lửa hồng sưởi ấm quê.
Phan Tưởng Niệm
|
|
[ Vườn Thơ ]-[ Trang Chính ] |