
Mục Lục
Liên Mạng Vườn Thơ : Chờ Nắng Đổ
Chờ Nắng Đổ
(Trích thi phẩm Mẹ, Quê hương, Nỗi nhớ)
Em chờ nắng đổ ra ao tắm Nước mát quê hương ngọt tháng năm Sen vượt bùn già, sen nở thắm Trâu lún bùn non, trâu ấm thân
Tiếng ḥ đưa đẩy, chèo êm lắng Cá lội tung tăng, khỏa giữa ḍng Chiều về, ếch nhái vui đằm thắm Rau mắm thơm lừng, dọn giữa sân
Lệ Hoàng
Từ Phụ Văn Chương
Kính tặng Thi Sĩ Hà Thượng Nhân
Thanh tao, tuyệt diệu cơi văn chương Núi Thái cao vời, vượt bốn phương Chẳng chuộng vinh hoa, do hữu xạ Không màng danh vọng, tự nhiên hương Mây xanh, nắng chiếu ngời muôn hướng Gió mát, trăng soi tỏ vạn đường Mừng lễ Cha Hiền xin kính gởi Mấy vần thơ vụng, lắm thân thương
Thiên Tâm
Ước Mơ Nếu được gần bên anh Chao ôi thích lắm chứ Được cùng nhau t́nh tự Thật vinh dự vô ngần. Theo anh về sông Ngân Sống một đời an lạc Từng đêm nghe điệu nhạc Lời bàng bạc hương yêu. Em sẽ hạnh phúc nhiều Đi bên người trong mộng Nh́n trời cao mây rộng Ḷng rung động biết bao.
Xôn xao là xôn xao Cầm tay nhau anh xiết chặt Nh́n nhau qua ánh mắt Giấu khuôn mặt ửng hồng. Bao lâu rồi đợi trông Bóng người t́nh trở lại Có một thời dấu ái Cho hết tái tê ḷng. Hồn em vẫn trắng trong Chờ mùa đông mùa hạ Chẳng hay tin ǵ cả Làm em ngă bệnh hoài. Từng đêm dài lẻ loi Thao thức rồi lo nghĩ Con đường về nẻo ư Thấy như bị trở ngăn. Anh có chuyện ǵ chăng? Để rồi em bối rối Ước mơ t́nh mở hội Cho hết tội một người.
Trần Thanh
Dáng Thu
Dáng thu tha thướt lụa là Gió thu mơn nhẹ đôi tà áo bay Rừng thu trầm lắng mê say Hồ thu in bóng hàng cây xây thành Nắng thu qua suối qua ghềnh T́nh thu ngây ngất cũng đành chia phôi Trăng thu bàng bạc đầy vơi Đêm thu hiu hắt, buồn ơi... là buồn!
Tôn Thất Ly Hương
Lời Người Dưới Mộ
Hoa đă héo thuở em thay màu áo Nắng đă tàn từ dạo ấy em đi Anh nằm đây xa lắm bước vu quy Chiều hiu hắt, nụ hôn mềm ngày cũ Mây lơ đăng nhớ biển xưa vần vũ Trời vào Thu quạnh lắm vết chân quen Giọt mưa rơi tí tách những đêm đen Rồi anh nhớ buổi mai hồng em khóc
Ôi những buổi anh theo về xóm học Đường Thị Nghè hạnh phúc quá xa xăm Em có về sau những tháng, những năm... Anh vẫn đợi, lá me rơi thềm cũ
Thương xót quá đóa hồng vừa chớm nụ Giông băo về xé nát những ḷng non Anh nằm đây, xa lắm những đường ṃn Xa những dấu chân son vàng lá phủ
Em có về chiều ghé thăm mộ cũ Cũng đừng buồn, đừng khóc nhé nghe em Giặc đă đào bới nát mộ thân quen Hận thù ấy lẽ nào em quên được!
Hồ Công Tâm
Yên Ḷng
Em cười như khỉ mếu Ta đứng tựa đười ươi Trong t́nh yêu chữ nếu Xóa mất hết nụ cười?
Ta đâu cần ư trách Thoáng mặt nước gió đùa Trong cơi đời lao lách Dễ ǵ không ướt mưa
Th́ một lần gặp gở Cho rơ nghĩa cuộc đời Đâu có ǵ phải sợ Mây đen trời mưa rơi
Em cười mà đỏ mắt Ta cười ḷng xót xa Tháng tư vẫn có thật Nên t́nh ư nhạt nḥa
Tâm ḷng trong ánh mắt Nói chi thừa ư thôi Sợi t́nh buồn xa lắc Dấu đời luôn nổi trôi!
Thy Lan Thảo
Hè Về
Phượng rơi trên lối đi về Ve sầu rền rĩ nắng hè vừa lên Chia tay sách vở ưu phiền Một chân trời rộng vào miền viễn khơi Tay ta nắm chặt tay người Cổng trường khép kín ngàn khơi gọi mời Hè ơi! thương nhớ bồi hồi Trái tim ở giữa khung trời thênh thang Nghe sao rạo rực lên đàng Ḍng xanh lưu bút lấp tràn tương tư
Tôn Thất Phú Sĩ
|
|
[ Vườn Thơ ]-[ Trang Chính ] |