Mục Lục

Liên Mng Vườn Thơ : Ch Nng Đổ


 

 

Ch Nng Đổ

 

(Trích thi phẩm Mẹ, Quê hương, Nỗi nhớ)

 

Em ch nng đổ ra ao tm

Nước mát quê hương ngt tháng năm

Sen vượt bùn già, sen n thm

Trâu lún bùn non, trâu m thân

 

Tiếng ḥ đưa đẩy, chèo êm lng

Cá li tung tăng, kha gia ḍng

Chiu v, ếch nhái vui đằm thm

Rau mm thơm lng, dn gia sân

 

L Hoàng

 

 

 

T Ph Văn Chương

 

Kính tặng Thi Sĩ Hà Thượng Nhân

 

Thanh tao, tuyt diu cơi văn chương

Núi Thái cao vi, vượt bn phương

Chng chung vinh hoa, do hu x

Không màng danh vng, t nhiên hương

Mây xanh, nng chiếu ngi muôn hướng

Gió mát, trăng soi t vn đường

Mng l Cha Hin xin kính gi

My vn thơ vng, lm thân thương

 

Thiên  Tâm

 

 

 

Ước Mơ

Nếu được gn bên anh

Chao ôi thích lm ch

Được cùng nhau t́nh t

Tht vinh d vô ngn.

Theo anh v sông Ngân

Sng mt đời an lc

Tng đêm nghe điu nhc

Li bàng bc hương yêu.

Em s hnh phúc nhiu

Đi bên người trong mng

Nh́n tri cao mây rng

Ḷng rung động biết bao.

 

Xôn xao là xôn xao

Cm tay nhau anh xiết cht

Nh́n nhau qua ánh mt

Giu khuôn mt ng hng.

Bao lâu ri đợi trông

Bóng người t́nh tr li

Có mt thi du ái

Cho hết tái tê ḷng.

Hn em vn trng trong

Ch mùa đông mùa h

Chng hay tin ǵ c

Làm em ngă bnh hoài.

Tng đêm dài l loi

Thao thc ri lo nghĩ

Con đường v no ư

Thy như b tr ngăn.

Anh có chuyn ǵ chăng?

Để ri em bi ri

Ước mơ t́nh m hi

Cho hết ti mt người.

 

Trn Thanh

 

 

 

Dáng Thu

 

Dáng thu tha thướt la là

Gió thu mơn nh đôi tà áo bay

Rng thu trm lng mê say

H thu in bóng hàng cây xây thành

Nng thu qua sui qua ghnh

T́nh thu ngây ngt cũng đành chia phôi

Trăng thu bàng bc đầy vơi

Đêm thu hiu ht, bun ơi... là bun!

 

Tôn Tht Ly Hương

 

 

 

Li Người Dưới M

 

Hoa đă héo thu em thay màu áo

Nng đă tàn t do y em đi

Anh nm đây xa lm bước vu quy

Chiu hiu ht, n hôn mm ngày cũ

Mây lơ đăng nh bin xưa vn vũ

Tri vào Thu qunh lm vết chân quen

Git mưa rơi tí tách nhng đêm đen

Ri anh nh bui mai hng em khóc

 

Ôi nhng bui anh theo v xóm hc

Đường Th Nghè hnh phúc quá xa xăm

Em có v sau nhng tháng, nhng năm...

Anh vn đợi, lá me rơi thm cũ

 

Thương xót quá đóa hng va chm n

Giông băo v xé nát nhng ḷng non

Anh nm đây, xa lm nhng đường ṃn

Xa nhng du chân son vàng lá ph

 

Em có v chiu ghé thăm m cũ

Cũng đừng bun, đừng khóc nhé nghe em

Gic đă đào bi nát m thân quen

Hn thù y l nào em quên được!        

 

H Công Tâm

 

 

 

Yên Ḷng

 

Em cười như kh mếu

Ta đứng ta đười ươi

Trong t́nh yêu ch nếu

Xóa mt hết n cười?

 

Ta đâu cn ư trách

Thoáng mt nước gió đùa

Trong cơi đời lao lách

D ǵ không ướt mưa

 

Th́ mt ln gp g

Cho rơ nghĩa cuc đời

Đâu có ǵ phi s

Mây đen tri mưa rơi

 

Em cười mà đỏ mt

Ta cười ḷng xót xa

Tháng tư vn có tht

Nên t́nh ư nht nḥa

 

Tâm ḷng trong ánh mt

Nói chi tha ư thôi

Si t́nh bun xa lc

Du đời luôn ni trôi!

 

Thy Lan Tho

 

 

Hè V

 

Phượng rơi trên li đi v

Ve su rn rĩ nng hè va lên

Chia tay sách v ưu phin

Mt chân tri rng vào min vin khơi

Tay ta nm cht tay người

Cng trường khép kín ngàn khơi gi mi

ơi! thương nh bi hi

Trái tim gia khung tri thênh thang

Nghe sao ro rc lên đàng

Ḍng xanh lưu bút lp tràn tương tư

 

Tôn Tht Phú Sĩ

 

 

 

 

Anh Ơi C̣n Nh Hay Quên

 

Xuân này trên đỉnh yêu thương,

Ṿng tay lc dĩ văng bun xa xôi,

Sc Xuân tô đẹp đất tri,

D́u nhau tng bước t́nh người thăng hoa,

Mng Xuân nơi quê người ta,

Anh c̣n thương nh quê nhà na không?

Quê nhà M đợi, em trông,

Ngày xuân pháo đỏ, rượu hng c̣n đâu!

Giă t quá kh thương đau,

Thi gian phương thuc nhim mu đó anh.

Ngày ĺa quê tóc c̣n xanh,

Xuân này xa mă th thành li xưa,

Nh thương nói my cho va!

 

Hoàng Yến

 

 

 

Là...

 

Là thế đấy, mt bài thơ tha thiết

Ḍng tng ḍng, xut phát t hn tôi

Ư vng di, ngôn t không dim tuyt

Nhưng anh xem, chân tht lm...tng li...

 

Anh c đọc c bài thơ, đừng ngi

Đấy tm ḷng tôi m, tng riêng anh

Anh hăy đọc mt ln ri măi măi

Có xa như c tích cũng thôi, đành!

 

Tôi không gin, ch bun riêng, anh

Có l tri định thế, biết sao hơn!

Khong cách đó, hai tm tay ngn quá

Đứng nh́n thôi, ḷng cũng đủ rưng hn!

 

Anh đă nói mt ln như ha hn

Ri anh quên như chưa nói bao gi

Anh che giu hay là tôi không biết

Rng t́nh yêu là gian di, hoang mơ?!

 

Rng t́nh yêu là đỉnh cao huyn mng

Là vc sâu, nh o ca khung đời

Là băng thch sau mt ln chuyn động

Là vô cùng... anh vĩnh vin xa tôi....

 

Song Châu Dim Ngc Nhân

 

 

 

Cui đời, chưa dt n trn ai

 

Kính tặng Anh Phương Triều, một người anh chưa gặp nhau lần nào, chỉ biết anh trên sách báo, và qua cuộc nói chuyện của nhà báo Việt Lệ. Khi đọc bài "Cuối đời, tọa một thiên đường" của Cao Mỵ Nhân đăng trên báo Thế Giới số 445, trang 10, ngày 01 tháng 04 năm 2005, Cảm tác viết tặng Anh.

 

Chiu hôm nay tôi đang ngi xem báo

Đọc qua "Cui đời, ta mt thiên đường"

Nhng ḍng thơ như khơi vào quá kh,

Như gi ḷng vin x, nh quê hương

 

Phương Triu và Tôi không quen t trước

Ch biết Anh qua nhà báo Vit Lê,

Cùng bài ca Anh lâu ri trên báo,

Anh "Nghêu ngao" thơ thn hướng tri quê

 

Anh và tôi cùng bn bè xa x

Ôm ni ḷng l th cơi lưu vong

Đất tm dung , nh hoài làng xóm cũ

Chuyn quê hương c̣n p trong ḷng

 

V́ lư tưởng, nghip làm thơ, viết báo

N áo cơm, thêm nng n thơ văn

Nghêu ngao cuc đời, ngun thơ vô tn

Dù dương gian hay v cơi vĩnh hng

 

Đi t́m măi thiên đường nơi địa gii

Ch thy nhc nhn gia cơi trm luân

Do s kiếp măi vương hoài nghip chướng

Cơi trn này c̣n lm chuyn đau thương

 

Xếp trang báo trên tay, nghe bun ti

Xót thương đời dâu bin quá chua cay

Nghip thơ văn như luân hi kiếp trước

Đến cui đời chưa dt n trn ai!

 

Tôi vi chép gi đôi ḍng tâm s

Khi ngoài tri tm tă dưới mưa bay

Bao mùa mưa, vn nơi min vin x

Vn c̣n đây, c̣n tm phương này.

 

Thanh Khâm (Austin, 05/05)

 

 

Làm Người

 

(Bài xướng)

 

Đời người sng được my mươi,

My mươi sng được đời người phù du?

Sng sao thêm bn bt thù,

Gi sao tiết tháo ngàn thu vn c̣n?!

Là người phi có Nước Non,

Sng cho xng đáng cháu con ging nhà!

Làm người phi nghĩ tht xa,

Ch suy gang tc khó ra thành người.

Người ta nói mt, hiu mười,

Đói no không thn mt tri sáng soi.

Ha ri phi gi người ơi,

Quyết không tráo tr, nut li ha xưa.

Chân thành, chđẩy đưa,

Du dàng, tế nh cho va ḷng nhau.

Khoan thai, có vi ǵ đâu,

Phùng mang, trn mt trước sau ích ǵ?!

Ḿnh hay, người d ch khi,

Trí khôn như th v t, khác nhau.

Người khoa bng, k rung sâu,

Nếu toàn tiến sĩ, cơm đâu mà xài?

Trn ai, ai có ging ai?

Thun anh thun chú lai rai chén qunh!

 

Hoàng Ngọc Văn(Trích “Hoa Thơ Bốn Phương” xb 6/2005)

 

 

 

Làm Người

 

Joseph Duy-Tâm kính họa bài thơ "Làm Người" của thi hữu Hoàng-Ngọc-Văn.

 

Biết đời ch được my mươi,

Sao ta chng sng cuc đời nhàn du;

Li gây bt bn thêm thù,

To oan chuc oán bao thu hăy c̣n?

Làm người nên biết già, non,

Kính trên nhường dưới st son mt nhà.

đời phi nghĩ cho xa,

Khinh thy r bn chng ra con người?

Cn suy nói mt nghĩ mười,

Khiêm nhu, t tn, tươi cười? gương soi.

Thành người khó lm người ơi,

Ch trong thoáng gin tơi bi nghiă xưa.

Thành tâm ch nói đẩy đưa,

Li như mt ngt cho va ư nhau.

Xin đừng nói xu, thêm du,

Ghen tuông căi vă có đâu ích ǵ?

Danh nhân, bn c lm khi;

Gp cơn hon nn có ǵ khác nhau?

Tiu phu, bác sĩ ? rng sâu;

Ai người ch li? c nâu để xài?

Trn ai, ai đă hơn ai?

Mà ta t v ra oai chén qunh!???

 

Joseph Duy-Tâm

 


 

[ Vườn Thơ ]-[ Trang Chính ]