Nhớ Bước Đời Trôi Để nhớ những ngày tháng 4/75 Ta về, nghiêng bước Sông Ba Đêm trăng lộ bãi - cầu Đà Rằng đây Em cười, trăng sáng thật đầy Ở trong cảnh khó, tình nầy gửi trao Quân dân thắm thiết ngọt ngào Tràn trong ánh mắt?ba đào đó em Mai đi rồi phố lại im Chữ duyên ai giữ bóng chim mịt mờ Đạn thù theo bước chực chờ Về Nam còn mạng vẫn ngờ chiêm bao? Trong phone giọng vẫn ngọt ngào Em cười nhắc lại? ba đào năm xưa Qua rồi một thuở giông mưa Con đường lộ 7 đạn chừa được ai? Ở trong cõi thế gian nầy Chữ duyên chữ mệnh vẫn hay trêu đời Gặp em vẫn ngọt ý lời Bão giông đã tạnh nụ cười còn nguyên Cám ơn đời - một chút duyên Tình trong ý nhớ giữ riêng tâm lòng? Thy Lan Thảo Một Góc Cõi Lòng Ta giấu kỹ em trong góc cõi lòng, Đôi mắt biết cười làm ta hụt hẫng, Chiều tháng tư bảy giờ trời còn sáng, Kỷ niệm thương yêu bất chợt quay về, Không phải tình cờ gợi những đam mê, Biển nhớ tưởng quên: tư bề khuấy động, Trời Seattle đêm nay mưa, gió lộng, Vai ai ở bên cho em nép vào? Mỗi lần buồn, ta thấy giận gì đâu! Em nói phải! Đời luôn là biến động. Bao đêm dài gặp em trong giấc mộng, Thức tỉnh phũ phàng, thực tế là đây. Cách xa nhau hàng vạn dặm đường bay, Nên ta giấu em trong lòng để nhớ. Hoàng Yến Vô Thanh Đưa anh ra đến phi trường Ngẩn ngơ trăm mối tư tương bên lòng Đường chiều, thu nhuộm rừng phong Tiễn anh lá cũng chập chùng lá rơi Rưng rưng, môi rụng xuống môi Nụ hôn từ biệt chao ôi là buồn! Vô thanh, tiếng nấc cô đơn Thành thơ trăm đoạn vô ngôn tặng người Mấy ngàn dặm khách xa xôi Nhớ thương thì cũng bên trời, cố nhân! Mặt nhìn, rằng lạ hay thân Và trong tâm tưởng hỏi gần hay xa? Chén anh có đắng quan hà Mà lòng tôi lại nhạt nhòa gió mưa! Anh đi, anh đã đi chưa Con tàu còn đó hay vừa xa bay? Anh hay tôi vướng trong mây Tôi hay anh nhỉ nhắp cay vị tình... Tôi nhìn tôi đứng một mình Hai tay níu vội cái hình phù du! Tàu anh khuất giữa mây mù... Song Châu Diễm Ngọc Nhân Chiếc Kẹp Ân Tình Thương tặng hiền thê Băng Sơn để nhớ những ngày gian khổ của chúng mình - và xin gửi lời kính thăm quý bạn tù L19 T5 Kàtum Ngày anh “cải tạo”... Kàtum Tặng em chiếc kẹp, kẹp chùm tóc mây Kẹp nhôm làm tại rừng cây Em mang chiếc kẹp nhớ ngày thăm nuôi Nỗi đau chua xót ngậm ngùi Thương sao chiếc kẹp có mùi tóc em Bây giờ ánh mắt nhá nhem Nhìn lại tóc kẹp thấy em vẫn tình Mong sao hai đứa chúng mình Vẫn còn đẹp mãi mối tình phu thê. Phương Hoài Sơn
Chỉ Riêng Ta Có phải xa nhau để mãi buồn? Lòng thêm vương vấn nhớ người thương Đâu hay tình ấy giờ xa cách Giữ mãi trong tim nỗi chạnh lòng Đêm về gió lạnh thổi từng cơn Lòng thấy bâng khuâng dạ héo mòn Kỷ niệm ngày xưa ngồi nhớ lại Vô tình khơi lại nỗi sầu vương Những muốn riêng anh nỗi nhớ mong Lời yêu dấu ái giữ trong lòng Buồn khi ghi lại trên trang giấy Mong mãi ngày sau vẫn mặn nồng Chẳng muốn bao giờ nói tiếng quên Để tình luôn mãi phút thần tiên Giữ hoài âu yếm trên môi ấy Chẳng muốn tình ta vướng muộn phiền Chỉ tại chữ YÊU ở cuộc đời Thời gian ôm ấp cuộc tình trôi Chuyện tình nếu chỉ là thương nhớ Lỡ bước xa rồi mãi nhớ thôi Nguyễn Vạn Thắng | Trường Xưa Bao ngày rồi thầy qua đường tôi thấy Đã bao lần tôi dõi mắt trông theo Một thân già gầy lụ khụ nhăn nheo Trường lớp đó chắc tình xưa luyến nhớ Bữa sáng nay cũng qua đường thường lệ Thầy không may vấp ngã để tôi chào Tình thầy trò xưa cũ - hẳn bớt đau Không nước mắt sao lòng nghe nặng trĩu Ngôi trường cũ như im lìm thấu hiểu Tường mái kia thêm lạnh nét rêu phong Khẩu hiệu thay cao đẹp những tấm lòng Lời từ tốn qua bảng đen phấn trắng Sân trường xưa vốn cây cao rợp nắng Áo trắng nữ sinh quấn quít vui đùa Gốc bàn hoa phượng tóc lá me chua Trống trường bãi, hẹn hò nhau một thuở Thời gian trôi rồi cảnh đời lại mở Gặp nhau - thầy quản chế tôi tù nhà Gác xe thồ chờ kiếm khách lại qua Con ngựa sắt nhiều khi không gượng nổi Thôi thầy nhé - Lỡ qua đường gặp vội Thằng học trò cơm gạo kiếm không ra Bài học đời chưa trả đã luống già Thôi thì hãy coi như mình không thấy. Lê Cẩm Thanh Sông Chiều Chiều buông bàng bạc nắng vàng phai Bèo tím trường giang ngọn gió lay Nhấp nhánh ánh tà con sóng vỗ La đà bãi vắng cánh chuồn bay Thuyền câu lặng lẽ xuôi dòng nước Lữ khách tần ngần dõi bóng mây Bìm bịp kêu chiều bên xóm quạnh Người đi nhớ mãi bến sông đầy Bạch Loan Tha Hương Ngộ Cố Nhân Kính họa thi phẩm "Sông Chiều" của Bạch Loan thi sĩ. Tình xưa cũng ngỡ đã phôi phai Năm tháng nhạt nhòa cảnh lá lay, Chàng vác hành trang tim nát vỡ, Nàng lên xe cưới pháo tung bay. Tương tư kẻ ở dìm tâm khảm, Nuối tiếc người đi bạt gió mây. Đất khách sững sờ giây tái ngộ, Tội ai khóe hạnh lệ vơi đầy. Ngô Phủ Chạnh Niềm Sông Nước Kính họa thi phẩm "Sông Chiều" của Bạch Loan thi sĩ. Niềm quê, nỗi nước kiếp nào phai? Vạn dặm trông về dạ lắt lay, Dõi sóng ra khơi hồn phách lạc, Ngắm buồm rời bến ruột gan bay! Gió dường xót với tung mờ cát, Trời hẳn đau cùng kéo kín mây. Mưa bụi tha phương ngùi nhớ bạn Hạt rơi hạt rớt ướt vai đầy. Vntvnd Quê Mẹ Lòng nôn nao mong về thăm quê mẹ Thời gian trôi không kịp để mong chờ Đời lam lũ quằn đôi vai bé nhỏ Ngày ngắn dần mà đêm cứ dài thêm Vẫn ở đó, nơi chôn nhau cắt rốn Đà Nẵng thương Non Nước gọi Sông Hàn Cánh chim di một đời bao nghiệt ngã Phương trời xa chẳng ngại quãng đường bay Buổi chia ly không kịp lời nhắn nhủ Trái tim non năm ấy mượt mà xanh Đến bây giờ ta không còn gì nữa Ngoài tình yêu và giấc mộng tan tành Gió heo may bên ngọn đèn hiu hắt Bóng mẹ ngồi đan áo lạnh mùa sau Con nhớ mẹ nâng niu tình đã mất Biết lấy gì chuộc lại lỗi lầm đau Quỳ lạy mẹ từ đây xin sám hối Nợ tang bồng con trả lại núi sông Bên bia mộ thành tâm lời khấn nguyện Hồn con tìm được Mẹ giữa hư không Tôn Thất Phú Sĩ
|