
Mục Lục
Liên Mạng Vườn Thơ : Ngày Khổ Lụy
Ngày Khổ L ụy
Thư anh viết chắc là em đă nhận Đọc xong rồi có cảm giác sao không? Ôi anh sợ mặt người yêu hờn giận Chẳng c̣n ǵ nét hiền dịu cảm thông
Đâu có ngờ hôm qua ngày gặp cuối T́nh bao năm lại chết yểu nửa chừng Trên đường về cả hồn như muốn đuối Lê bước ngập ngừng mắt lệ rưng rưng
Em hùng hổ đùng đùng như địa chấn Đi, đi, đi, không có được bước vào Giọng quát lớn cho đă mồm căm hận Ôi bữa này em gây hấn anh sao?
Quá bất ngờ đâu kịp thời phản ứng T́nh biến nguy đành quay mặt trở ra Anh quặn thắt nghẹn ngào rồi chưng hửng Em dửng dưng chẳng một chút đậm đà
Bị xua đuổi anh mượn thư t́nh tự Như người say miên man trải ư lời Cứ chấm hỏi v́ sao em giận dữ Hờn dỗi t́nh yêu hay muốn rẽ đôi?
Anh dự tính trở về thăm lần nữa Xem người yêu c̣n chờ đợi hay không Luôn mong mỏi em giữ lời thề hứa Riêng phần anh vẫn ôm chặt cơi ḷng
Thôi nhé quên đi chuyện ngày khổ lụy Cứ coi như một tai nạn cuộc t́nh Em đầy ắp khối vạn điều trân quư Nên anh măi hoài nuôi mộng tử sinh.
Trần Thanh
Mẹ Là
Mẹ là ḍng suối trong lành, Chảy vào thấm cánh đồng hoang khô cằn, Để cho đất đá nảy mầm, Ngàn hoa đua nở muôn phần đẹp tươi.
Mẹ là những áng tơ trời, Dệt thành nhung gấm cho đời con mang, Mẹ là tơ lụa cao sang, Cho con khoác mảnh hành trang vào đời.
Mẹ là những tiếng đầu môi, Khi con bập bẹ nói lời đầu tiên, Mẹ là âu yếm triền miên, Cho con vào mộng êm đềm giữa khuya.
Mẹ là làn gió ban trưa, Êm như tiếng hát xa xưa vọng về, Đẹp hơn cả những vần thơ, Vỗ tṛn giấc ngủ mộng mơ yên lành.
Mẹ là tia nắng b́nh minh, Chiếu trên ngọn cỏ lung linh sáng ngời, Tưới vào khóm cúc vàng tươi, Khoác lên rực rỡ một trời sắc hương.
Hoàng Thy
Có Không Em?
Có buồn không hỡi người em gái nhỏ Có cô đơn những lúc buổi chiều tàn Có nóng ḷng những lúc vắng anh sang Có nức nở những đêm dài hoang lạnh Có giận hờn mà bỏ quên đức hạnh Có thản nhiên khi anh tới kiếm t́m Có hững hờ có khép lại buồng tim Có quyết xua đuổi bóng h́nh quen thuộc Có cho anh đi như đi tàu suốt Có nói câu: - Đừng quay mặt trở về Có bao giờ mang nét mặt ủ ê Có ân hận chuyện ân t́nh một thuở Có muốn chia ly người đi kẻ ở Có viễn mơ t́m cuộc sống thanh nhàn Có thích hát bài Lỡ Bước Sang Ngang Có toan tính bỏ quên mười năm cũ Có thao thức những đêm dài khó ngủ Có đọc bài thơ anh mới gởi đăng Có xót xa nhiều v́ chuyện cách ngăn Có để đôi mắt u sầu đẫm lệ Có thấy b́nh yên với đời dâu bể Có thích hát ḥ khúc nhạc yêu đương Có lạnh lùng những buổi sáng tinh sương Có cô độc những khi chiều chợt xuống Có một ít hay mọi điều có cả Có thật thà đem kể tội anh không Có chờ mong hai đứa lại tâm đồng Có mơ mộng mặt trời hồng ló dạng.
Trần Thanh
Lời Buồn Bên Mộ Vắng...
Trời tháng ba tiết Thanh Minh nắng ấm Con về đây thăm mộ mẹ thương yêu Cỏ xác xơ quanh mộ mẹ tiêu điều Sương phủ trắng hoen mờ di ảnh mẹ...
Mẹ nằm đó cách con vài tất đất Con quỳ đây mẹ nh́n thấy con không? Mười bảy năm con tan nát cơi ḷng Thân ly khách từng đêm thầm gạt lệ!
Ngày tháng ấy con đau buồn khôn kể H́nh vóc mẫu thân lịm giữa hôn mê Con ôm mẹ con khóc ṛng kể lể Mẹ lặng im thoi thóp chút hơi tàn...
Sáu ngày qua dạ con trẻ hoang mang Mẹ thiêm thiếp không một lần tỉnh lại Những Bác sĩ nh́n con như ái ngại Khiến tim con thêm quặn thắt từng cơn.
Con hoảng quá cấp thời xin phép họ Chuyển mẹ ngay lên Chợ Rẫy Sài G̣n Bác sĩ Diệp lắc đầu... không thể được Muộn màng rồi, đành vậy chị An ơi ...
Đúng lúc ấy mẹ của con mở mắt Nh́n vào con mẹ hỏi: "Có chuyện chi?" Lời nói nhẹ như từ trong cơi khác Chưa kịp mừng mẹ đă vội ra đi!
Các bác sĩ nhồi tim hô hấp vội Con điên cuồng ôm mẹ khóc gào lên Nước mắt con rơi ướt đầm áo mẹ Mẹ lạnh dần vào giấc ngủ triền miên...
Ôi nát tâm can... áo quan mẹ mặc Giờ từ ly tiễn mẹ đến đồng hoang Hố đất sâu vùi thân xác mẹ rồi Con lảo đảo quay về tim uất nghẹn...
Nhà ta đó nệm giường chăn chiếu ấm Có c̣n đâu bóng dáng mẹ mỗi chiều Nơi đồng hoang sương trắng phủ cô liêu Dưới ḷng đất thương mẹ hiền lạnh lẽo...
Mẹ âm cảnh con dương gian đôi nẻo Mười bảy năm dài con tê liệt óc tim Đêm từng đêm nhớ mẹ biết đâu t́m? Nơi đất lạ mẹ ơi... buồn da diết...
Con khổ lắm... mẹ hiền ơi có biết? Từ kiếp nào nhân quả trả tội con Đ̣i nợ con đến thân xác héo ṃn Sống vất vưởng với tinh thần suy sụp...
Mẹ biết đó... duyên phần con tủi cực Nửa đời người ngậm trái đắng v́ đâu? Nửa đời sau phong kín một phương sầu Con không hiểu... con làm chi nên tội?
Thượng Đế hỡi! Sao người không cứu rỗi Một xác thân chưa tội lỗi bao giờ Một h́nh hài chưa hoen lấm bùn nhơ Nửa đời c̣n lại sầu dâng chất ngất...
Nơi đất khách một thân con lây lất Ngày qua ngày gồng gánh nặng đôi vai Chẳng biết nhờ ai khi đau yếu nay mai Đâu nhà cửa khang trang thờ phụng Mẹ...
Đă nhiều lúc con gục đầu gọi khẽ: Cứu khổ cứu nạn, Bồ Tát Quan Âm Cứu con thơ đi những bước sai lầm Dẫu xa cách vẫn ấm t́nh mẫu tử
Hai mươi năm con sống đời cô lữ Bước độc hành con mỏi mệt chồn chân Nh́n thế nhân thêm ray rứt bội phần Nghĩ về viễn ảnh ḷng se thắt lại...
Con về đây với nỗi buồn tê tái Dưới mộ phần chắc mẹ cũng xót xa Mẹ con ta nay cách trở quan hà Thiên niên vạn kỷ c̣n đâu gặp nữa!
Hoàng hôn phủ bóng đêm đen ngự trị Con vẫn ngồi nức nở trước mộ bia Mười bảy năm t́nh mẫu tử chia lià Xin gửi gió lời buồn vào huyệt lạnh...
Mẹ cũng như con, một đời bất hạnh Gánh thương đau hận tủi măi đeo mang Chẳng vơi đi dù thác xuống suối vàng Chỉ than thở cùng sương sa gió chướng.
Con vẫn hiểu cuộc đời trăm vạn hướng Rủi may cũng là định số mà thôi Con phải gượng vui mà sống với đời Để c̣n được trở về thăm mộ Mẹ...
NPNA
|
|
[ Vườn Thơ ]-[ Trang Chính ] |