Mục Lục

Liên Mạng Vườn Thơ : Ý Giữa Lòng Ta

 


 

Ý Giữa Lòng Ta

 

Em à! Trăng gió như đùa cợt

Nhè nhẹ lùa mây - đêm thật trong

Câu thơ ý viết tình như giỡn

Mà thực là tâm ý của lòng?

 

Hôm qua mở điện thư, trời sáng

Thứ bảy, lời thơ thật ngọt ngào

Một chút ý tình trôi lãng mạn

Em à, hãy giữ lấy trăng sao?!

 

Hăm mấy năm dài trong băng tuyết

Lòng em, ta biết vết thương chai

Sống bên con, đời em diễm tuyệt

Buồn vui san sẻ đếm tháng ngày?

 

Ta quen em, tình cờ xứ lạ

Tuổi cuối thu, trời sắp sang đông

Em Canada đất trời băng giá

Ta Houston, gay gắt nắng hồng?

 

Muội huynh, tình ngọt làm sao giữ

Vững mãi theo thời gian nhẹ trôi

Chút ấm cuối đời, thân lữ thứ

Ngọt lời an ủi, mắt xa xôi?

 

Em à! Nắn nót dòng thơ trải

Tân ý, tình riêng gửi đến em

Nếu đời có thực duyên kỳ ngộ

Thì ý tình đâu rối nhịp tim

 

Khi gió lùa mây trôi chậm chậm

Tình em ta nhớ thiết tha lòng

Muội huynh trong nghĩa ân sâu đậm

Nắng dệt đường xa trải sắc hồng?

 

Thy Lan Thảo

 

 

 

Con nhớ mẹ

 

Con nhớ Mẹ nhiều lắm Mẹ ơi,

Mẹ ở chân mây, con cuối trời,

Mười mấy năm dài nơi xứ lạ,

Mỗi lần nhớ Mẹ thấy chơi vơi.

 

Mẹ có bao giờ sung sướng đâu?

Khi con thơ bé, Mẹ cơ cầu,

Con khôn lớn càng nhiều hệ luỵ,

Dân tộc tương tàn: Mẹ xót đau.

 

Giã từ con gái làm chinh phụ,

Dõi bước cha đi khắp chiến trường,

Mẹ sớm điêu tàn thân quả phụ,

Thanh bình nhỏ lệ khóc thương con.

 

Việt Bắc rừng sâu chẳng lối về,

Xa hàng ngàn dặm quá nhiêu khê,

Tội con bất hiếu đành cam chịu,

Nước mất thân con có nghĩa gì?

 

Con thương dáng Mẹ cứ gầy hao,

Lo lắng vì con như thuở nào,

Trong mắt Mẹ, con còn bé lắm,

Cho dẫu giờ đây tóc bạc phau.

 

Cầu mong Mẹ sống nhiều năm nữa,

Cho đến ngày con được trở về,

Trong vòng tay Mẹ quên buồn tủi,

Ngắm sắc Cờ Vàng đẹp lối quê.

 

Con nhớ Mẹ nhiều lắm. Mẹ ơi!

Nếu sáu mươi năm một cuộc đời,

Năm mươi bảy tuổi con còn Mẹ,

Thì ắt con đang hưởng phước trời.

 

Hoàng Yến

 

 

 

Ngày Lễ Mẹ

 

(Nhớ ngày giỗ Mẹ)

 

Ngày lễ Mẹ, muôn đóa hồng tươi thắm

Những người con dâng tặng Mẹ kính yêu

Chỉ riêng con đau xót, khóc thật nhiều

Ngày lễ Mẹ, cũng là ngày giỗ Mẹ

Người ta vui, quây quần bên gối Mẹ

Con đau buồn khi vắng bóng mẫu thân

Tủi thân con, nước mắt vẫn tuôn dòng

Đời thiếu Mẹ , nỗi lòng con trống vắng

Ngày giỗ Mẹ, mắt lệ sầu cay đắng

Khói nhang buồn, hồn Mẹ ở nơi đâu!?

Xin kính dâng lời con trẻ nguyện cầu

Mẹ an hưởng bình yên nơi tiên cảnh

 

Hồng Phúc

 

 

Gót Buồn

 

Thức giấc sao khuya một đóa

Trăng vàng thơ thẩn song thưa

Gió thoảng hoa rơi trắng ngõ

Quê hương nhớ mấy cho vừa!

 

Chiều nao mắt nhìn thảng thốt

Lệ tràn tay vẫy thuyền trôi

Bóng gầy vai rung lặng lẽ

Thuyền đi lạc mấy trùng khơi

 

Hiên khuya ngắm vầng trăng tỏ

Quê nhà xa mấy sơn khê

Hương xưa còn chăng lối nhỏ,

Hoa cau có trắng đường về?

 

Giọt buồn chợt rơi vỡ nát

Tóc nhầu ướt mảnh sương tan

Đường trăng gót buồn ngơ ngác

Quê xa mấy độ hoang tàn!

 

Bạch-Loan

 

 

Lửa Hương

 

Thấm sương vai lệch gió đời

Cồn hoang trăng biệt truông thời gian đau

Dòng xanh mờ khuất chìm sâu

Một ta với một vực sầu đồng liêu

Yêu ai mắt vọng đỉnh triều

Đọng trong tâm thức nét kiêu sa buồn

Thỏng tay trời chẳng từ hôn

Chiêm bao đá dựng gọi hồn lửa hương

 

Phạm Tường

 

  Xin Một Điều Ước

 

Nếu bà Tiên cho một điều ước

Tôi ước về thăm Đà Nẵng XƯA

Nhà Ba Mẹ trên đường Độc Lập

Mái ngói cong cong dợn sóng đùa

 

Tôi gom Đà Nẵng vào trong mắt

Và trải hồn ra để đợi chờ

Bên người em gái hay nhỏng nhẻo

Anh thương ai nhiều nhất trong mơ

 

Mỗi ngày đạp xe cùng lũ bạn

Qua Chợ Hàn sầm uất xôn xao

Ngôi Giáo đường chuông ngân thanh thoát

Lòng yên bình ngôi Chúa trên cao

 

Phan Châu Trinh trường tôi yêu dấu

Xin gởi nơi này quảng đời thơ

Dù lênh đênh con thuyền trăm bến

Lòng vẫn yêu tuổi dại học trò

 

Chùa Tỉnh Hội hoa đào tươi thắm

Đi theo Me lễ Phật ngày rằm

Me quỳ dâng hương lòng khấn nguyện

Nhìn người tưởng đến dáng Quan Âm

 

Cổ viện Chàm âm u huyền bí

Nước mắt rưng rưng tượng đá buồn

Hồn oan khiên căm hờn mất nước

Ru hời Chiêm Quốc vọng cố hương

 

Một chiều dìu em qua Thanh Bồ

Gió gọi mây về lất phất mưa

Ngửa mặt lên trời hứng từng giọt

Hai đứa uống chung một ngụm mưa

 

Quang Trung ngõ vắng người qua lại

Hàng me lơi lả trái đong đưa

Gió bay mát rượi con đò nhỏ

Qua bến sông Hàn buổi chợ trưa

 

Em đi gót nhẹ vương tà áo

Làn tóc bay bay vướng phượng hồng

Con đường Lê Lợi em dừng bước

Tôi ngẩn ngơ rồi em biết không

 

Còn nhiều nhiều nữa Đà Nẵng ơi

Đà Nẵng XƯA nay đã mất rồi

Lòng tôi còn lại tình thân ái

Hồn tôi tượng đá Cổ Viện Chàm

 

Tôn Thất Phú Sĩ

 

 

 

Anh Đèo Em Lên Chùa

 

Anh đèo em lên chùa,

Lưng đồi, bỗng đổ mưa.

Cả hai cùng lạnh lắm,

Bên nhau. Tiếng gà trưa...

 

Dìu em vào hốc đá,

Dưới tượng Phật từ bi.

Mưa vẫn rơi tầm tã,

Em cầu xin những gì?

 

Thì thầm em tụng kinh,

Khấn nguyện cho duyên mình:

Sấm sét đời giông tố,

Được sắt son niềm tin.

 

Đã mấy mùa Xuân qua,

Anh hành quân rất xa.

Lao mình vào khói lửa,

Ngong ngóng đợi tin nhà.

 

Khoác áo trận về thăm,

Hiu hắt ánh trăng rằm.

Mờ mờ con dốc cũ,

Bóng người xưa, biệt tăm...

 

Em đi, xa tít nơi nào?

Hỏa châu rơi rụng, chiến hào ngẩn ngơ!

Biên thùy ôm súng thầm mơ,

Bao giờ, cho đến bao giờ, gặp nhau?!

 

Hoàng Ngọc Văn

 

 

 

Xuân Viễn Xứ

 

Ngọn gió Đông sang thổi lạnh lùng

Xuân về giá lạnh buổi chiều Đông

Thương ai màu áo chiều Xuân ấy

Sưởi ấm hồn tôi đỡ lạnh lòng

 

Ai ngờ cuộc chiến lại tang thương

Chia cắt tình ta nỗi đoạn trường

Anh ở phương này thương nhớ mãi

Nhớ về Quê Mẹ nỗi buồn vương

 

Xuân chẳng đem vui chỉ thấy buồn

Mỗi lần xum họp lại buồn hơn

Người xa ngàn dậm còn chăng nữa?

Tôi ở bên này mắt lệ vương

 

Trời đất xoay vần đã lại Xuân

Xuân đi, Xuân lại đã bao lần

Tóc giờ điểm bạc màu sương trắng

Ngàn dậm Quê mình mãi cách ngăn

 

Xuân về tuyết phủ trắng đường đi

Đón Tết vui Xuân chẳng ước gì

Chỉ muốn Quê hương bừng sống lại

Xuân vui đoàn tụ, hết chia ly...

 

Mới đó mà Xuân đã hết rồi

Xuân hoài kỷ niệm nhớ khôn nguôi

Nhớ xưa pháo nổ vang hè phố

Trẻ nhỏ tung tăng giỡn với cười

 

Nguyễn Vạn Thắng

 

 

 

 

 

 


 

[ Vườn Thơ ]-[ Trang Chính ]