
Mục Lục
Liên Mạng Vườn Thơ : Ý Giữa Lòng Ta
Ý Giữa Lòng Ta
Em à! Trăng gió như đùa cợt Nhè nhẹ lùa mây - đêm thật trong Câu thơ ý viết tình như giỡn Mà thực là tâm ý của lòng?
Hôm qua mở điện thư, trời sáng Thứ bảy, lời thơ thật ngọt ngào Một chút ý tình trôi lãng mạn Em à, hãy giữ lấy trăng sao?!
Hăm mấy năm dài trong băng tuyết Lòng em, ta biết vết thương chai Sống bên con, đời em diễm tuyệt Buồn vui san sẻ đếm tháng ngày?
Ta quen em, tình cờ xứ lạ Tuổi cuối thu, trời sắp sang đông Em Canada đất trời băng giá Ta Houston, gay gắt nắng hồng?
Muội huynh, tình ngọt làm sao giữ Vững mãi theo thời gian nhẹ trôi Chút ấm cuối đời, thân lữ thứ Ngọt lời an ủi, mắt xa xôi?
Em à! Nắn nót dòng thơ trải Tân ý, tình riêng gửi đến em Nếu đời có thực duyên kỳ ngộ Thì ý tình đâu rối nhịp tim
Khi gió lùa mây trôi chậm chậm Tình em ta nhớ thiết tha lòng Muội huynh trong nghĩa ân sâu đậm Nắng dệt đường xa trải sắc hồng?
Thy Lan Thảo
Con nhớ mẹ
Con nhớ Mẹ nhiều lắm Mẹ ơi, Mẹ ở chân mây, con cuối trời, Mười mấy năm dài nơi xứ lạ, Mỗi lần nhớ Mẹ thấy chơi vơi.
Mẹ có bao giờ sung sướng đâu? Khi con thơ bé, Mẹ cơ cầu, Con khôn lớn càng nhiều hệ luỵ, Dân tộc tương tàn: Mẹ xót đau.
Giã từ con gái làm chinh phụ, Dõi bước cha đi khắp chiến trường, Mẹ sớm điêu tàn thân quả phụ, Thanh bình nhỏ lệ khóc thương con.
Việt Bắc rừng sâu chẳng lối về, Xa hàng ngàn dặm quá nhiêu khê, Tội con bất hiếu đành cam chịu, Nước mất thân con có nghĩa gì?
Con thương dáng Mẹ cứ gầy hao, Lo lắng vì con như thuở nào, Trong mắt Mẹ, con còn bé lắm, Cho dẫu giờ đây tóc bạc phau.
Cầu mong Mẹ sống nhiều năm nữa, Cho đến ngày con được trở về, Trong vòng tay Mẹ quên buồn tủi, Ngắm sắc Cờ Vàng đẹp lối quê.
Con nhớ Mẹ nhiều lắm. Mẹ ơi! Nếu sáu mươi năm một cuộc đời, Năm mươi bảy tuổi con còn Mẹ, Thì ắt con đang hưởng phước trời.
Hoàng Yến
Ngày Lễ Mẹ
(Nhớ ngày giỗ Mẹ)
Ngày lễ Mẹ, muôn đóa hồng tươi thắm Những người con dâng tặng Mẹ kính yêu Chỉ riêng con đau xót, khóc thật nhiều Ngày lễ Mẹ, cũng là ngày giỗ Mẹ Người ta vui, quây quần bên gối Mẹ Con đau buồn khi vắng bóng mẫu thân Tủi thân con, nước mắt vẫn tuôn dòng Đời thiếu Mẹ , nỗi lòng con trống vắng Ngày giỗ Mẹ, mắt lệ sầu cay đắng Khói nhang buồn, hồn Mẹ ở nơi đâu!? Xin kính dâng lời con trẻ nguyện cầu Mẹ an hưởng bình yên nơi tiên cảnh
Hồng Phúc
Gót Buồn
Thức giấc sao khuya một đóa Trăng vàng thơ thẩn song thưa Gió thoảng hoa rơi trắng ngõ Quê hương nhớ mấy cho vừa!
Chiều nao mắt nhìn thảng thốt Lệ tràn tay vẫy thuyền trôi Bóng gầy vai rung lặng lẽ Thuyền đi lạc mấy trùng khơi
Hiên khuya ngắm vầng trăng tỏ Quê nhà xa mấy sơn khê Hương xưa còn chăng lối nhỏ, Hoa cau có trắng đường về?
Giọt buồn chợt rơi vỡ nát Tóc nhầu ướt mảnh sương tan Đường trăng gót buồn ngơ ngác Quê xa mấy độ hoang tàn!
Bạch-Loan
Lửa Hương
Thấm sương vai lệch gió đời Cồn hoang trăng biệt truông thời gian đau Dòng xanh mờ khuất chìm sâu Một ta với một vực sầu đồng liêu Yêu ai mắt vọng đỉnh triều Đọng trong tâm thức nét kiêu sa buồn Thỏng tay trời chẳng từ hôn Chiêm bao đá dựng gọi hồn lửa hương
Phạm Tường
|
|
[ Vườn Thơ ]-[ Trang Chính ] |