
Mục Lục
Liên Mạng Vườn Thơ : Vần Thơ Đấu Tranh
LTS:
Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau?" Sàigòn Times & Liên Mạng Việt San tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, của thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Quý thi hữu, độc giả nào cảm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gửi bài qua email: lienmang_vietsan@yahoo.com hay saigon@bigpond.net.au, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh.
- Trân trọng-
Tổ Quốc - Không Gian (Riêng tặng các chiến hữu Không Quân VNCH nhân kỷ niệm ngày KQVN, 1-7)
Nhìn mây trắng xót thương đôi cánh bạc Từng tung hoành trên khắp nẻo Quê Hương Nhưng giờ đây trên xứ lạ tủi hờn Hồn quặn thắt nhìn khung trời trong vắt
Đây áo bay, chiếc khăn quàng lạnh ngắt Đang mơ về những phi đạo năm xưa Thủa vàng son, nhung gấm tựa vần thơ Tiếng gào thét như Rồng mây gặp hội
Bầy chim sắt lao mình trong đêm tối Cùng những ngày lăn lộn giữa bình minh Trong tin yêu vang dậy sấm ân tình Trên xác Cộng xây yên bình xã tắc
Nay đất nước điêu tàn, tay lũ giặc Phận lưu vong, mang uất hận rã rời Xót xa lòng theo vận nước nổi trôi Tìm cơ hội vá lành đôi cách gẫy
Nghĩa yêu thương sẽ tràn trên nương rẫy Để quê cha, đất mẹ được yên lòng Giải oan cừu, tật diệt chữ long đong Tô thắm lại mầu “Không gian Tổ Quốc”
Đời sẽ đẹp, để chu toàn nguyện ước Về cõi mơ “nhàn du thám tinh cầu” Rời hồng trần, siêu thoát kiếp bể dâu Tròn nghĩa vụ tình người trai nước Việt
Phạm Thanh Phương (Úc Châu)
Phải Đi Đâu
Kính họa thi phẩm "Tương lai Dân tộc sẽ về đâu???" của thi hữu Cao Hữu Thiên
Tình chi trống vắng mãi đêm thâu Tích-lũy tơ vương một cõi sầu Chiếc lá xa cành mang luyến tiếc Thâm tình lẳng-lặng thấm niềm đau Quê-hương diệu-viễn tìm nhân-ái Thế-sự trầm-tư kiến bạc đầu Nợ nước tình nhà còn phấn-đấu Đời người thấm-thoát phải đi đâu?
Tiểu Bảo
Đêm Nghe Nhạc Chiến Đấu
Bỗng dưng tâm thức xôn xao Biển dâu lớp lớp ba đào nhấp nhô Vang vang tiếng gọi sông hồ Khiến người một thoáng ngẩn ngơ núi rừng
Đêm nay Tứ Hải tương phùng Nâng ly, Hào Kiệt trùng trùng nhất hô Mở trang đại cáo Bình Ngô Bút thơm từ thuở dựng cờ Chí Linh
Cổ Nhân thượng mã trị bình Thập niên binh hỏa tri tình Lũng Nhai Người lên Khu Chiến... Một mai Còn nghe tiếng hát vọng ngoài ải xa
Hồ Công Tâm
Giọt buồn
(Tiếc cho những kẻ lạc đường)
Đời vốn dĩ, nhân sinh phi thảo mộc Trách ai kia, bức tử chữ "tri tình" Gót giang hồ, nghiêng ngả chốn u minh Nặng hạ ngã, khiến tâm hồn chao đảo
Vầng mây xám che khuất vùng tâm não Bước lầm đường, nên cạn nghĩa thủy chung Ngước mặt lên, ôi! trơ trẽn, ngượng ngùng Đành cúi mặt, nuốt trôi men rượu đắng
Đời muôm nẻo, thường thay đen đổi trắng Tỉnh dậy đi, chớ để khánh kiệt lòng Giang Sơn buồn, mang vận kiếp long đong Hờn sông núi, kết tinh bằng huyết lệ
Bả hư danh, vốn quay cuồng nhân thế Lừa những ai, mang bản chất tôi đòi Thế gian gầy, xương máu mãi đầy vơi Bởi những kẻ, hiến thân chìm ngõ tối
Thôi đi nhé, tránh xa vùng lầy lội Chẳng vui gì, ngụp lặn giữa bùn đen Hãy vùng lên, lột xác, tẩy ươn hèn Trải tâm thức giũa vừng dương, ánh nguyệt
Phạm Thanh Phương
Dân Tự Cứu Mình
Cộng Sản Việt Nam sắp cáo chung, Cho nên chúng đã hóa điên khùng. Ạt ào bắt sãi bên thiền viện, Tới tấp đập dân trước cửa công. Đểu cáng càng ngày càng lộng ác, Bạo tàn mỗi lúc mỗi sanh hung. Đuốc thiêng cách mạng chờ khơi lửa, Đứng dậy cứu mình cứu núi sông!
Ngô Phủ
Thơ Nguyễn Chí Thiện
Thần Hổ
Ôi hổ đó đáng thờ như thần hổ Chớp nhoáng vài giây tạt chết bốn bò! Thịt lại có mùi, công an đành bỏ Hổ chẳng miếng nào, tù được bữa no! Từ bữa đó, tù gọi tôn là Bác Hổ Vẽ chân dung người rõ đẹp, rõ oai Đem đóng treo lên ở phía cửa ngoài Thay Bác Hồ, ai cũng chán tận mang tai! (1961)
Tù Lao Thăm Thẳm
Tù lao thăm thẳm chữ nghĩa quên tiệt Mọi tin tức đều không được biết Một tờ báo cũng không được đọc Một đòn hiểm đánh vào bộ óc!
Gia đình lãng quên hay âm thầm thương khóc? Khỏe, ốm, vui, buồn, cưới xin, tang tóc Một phong thư không được nhận, vắng im Một đòn hiểm đánh vào trái tim!
Tháng năm biền biệt nằm miết xà lim Hạt muối, cọng rau hết phương kiếm tìm Một bát cơm đầy mơ mới thấy Một đòn hiểm đánh vào dạ dầy!
Y sĩ đao phủ, tiếng lừng lẫy Nước thiếu, nước bẩn ghẻ lở đầy Một chăn mỏng mùa đông độc ác Một đònhiểm đánh vào thể xác!
Bao năm tê tái, một mái đầu bạc Không nói, không cười, không người tâm tình Một nấm mồ câm, âm thầm một mình Một đòn hiểm đánh vào thần kinh!
Trong các ngón đòn cộng sản yêu tinh Thời đòn dạ dầy là kinh tởm nhất Thể xác, óc, tim nó chơi hỏng tất Nó rất có thể vùi tất trong đất
(1986)
Người Cao
Người cao hạ thấp vẫn cao Kẻ thấp, đề cao vẫn thấp Tuyên truyền đảo điên là không đáng chấp Toàn dốt ngu thán phục, nhục làm sao! Lịch sử đâu phải chuyện tào lao Để chúng bay tha hồ lếu láo
(1986) |
|
[ Vườn Thơ ]-[ Trang Chính ] |