Mục Lục

Liên Mạng Vườn Thơ : Vần Thơ Đấu Tranh

 


LTS:

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong ḷng: "Ba mươi năm lẻ đá ṃn. Niềm đau trang sử vẫn c̣n trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau?" Sàig̣n Times & Liên Mạng Việt San tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, của thi hữu xa gần có chung hoài băo: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Quư thi hữu, độc giả nào cảm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui ḷng gửi bài qua email: lienmang_vietsan@yahoo.com hay saigon@bigpond.net.au, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh.

 

- Trân trọng-

 


 

 

Hạ Cờ Máu Việt Cộng Ở UTA

 

Thành kính cảm tạ: Tất cả Nam Nữ Sinh Viên VN ở đại học UTA; Cộng Đồng Người Việt ở DALLAS, FORT WORTH và các vùng phụ cận; Toàn thể các Cá Nhân và Cộng Đồng Người Việt khắp nơi ở hải ngoại; đă đoàn kết tranh đấu thành công trong việc hạ cờ máu CS tại đại học UTA.

 

Tranh đấu cam go mấy tháng qua,

Sinh viên nam nữ gương trong tỏa,

Tâm lực đồng bào khí dũng ḷa.

Hải ngoại thành toàn xây cách mạng,

Quê hương mong mỏi cứu sơn hà.

Vinh danh, ngưỡng mộ ḷng yêu nước,

Đàn cháu, đàn con phía Quốc Gia.

 

Ngô Phủ

 

 

 

Ḍng Thơ Nước Mắt

 

Yêu thơ nên tôi t́m ư

Ghép vần, chọn chữ cho thơ

Tôi không phải là thi sĩ

Mà là người dệt niềm mơ

 

Giấc mơ ḷng tôi đơn giản

Tự nhiên như thở khí trời

V́ tôi mơ ngày Dân Chủ

Nhân Quyền cho nước dân tôi!

 

Dân tôi, giống dân bất khuất

Thông minh, quả cảm, kiên cường

Ḷng yêu quê hương chất ngất

Hiến đời bồi giữ biên cương

 

Nước tôi cong h́nh chữ S

Nam Quan đến mũi Cà Mau

Máu xương bao đời oanh liệt

Gia tài mong để muôn sau

 

Mà nay núi sông hận tủi

Dâng Tàu, đảng xé quê hương

Mà nay những người trẻ tuổi

Thương quê, đảng nhốt khám đường!!!

 

Mà nay có đàn em bé

Âm thầm bới rác t́m cơm

Và có những người mẹ trẻ

Bán con, chà đạp luân thường!

 

Từ ngày độc tài đảng trị

Quê tôi dưới đáy biển sầu

Đảng th́ giàu sang muôn tỉ

Dân th́ đói rách hờn đau

 

Đảng đẩy non sông đất nước

Lùi về thời đại hoang sơ

Đảng biến dân lành toàn quốc

Thành trâu từ thuở đỏ cờ...

 

Nên ḍng thơ tôi, ḍng lệ

Khóc thương dân nước tôi buồn

Thơ tôi mơ ngày tuổi trẻ

Dựng cờ quang phục quê hương!

 

Ai đọc vần thơ nước mắt

Động ḷng, nghĩ đến giang sơn

Th́ xin chung tay, góp mặt

Cùng nhau rửa mối quốc hờn!

 

Ngô Minh Hằng 

 

 

Chiến Sử Ngàn Năm Vẫn Nhớ Anh

 

Ngưỡng mộ chiến sĩ Liên Đoàn 81 Biệt Cách Dù

 

An Lộc ngh́n năm quân sử vẫn

Khuyên son chói rạng Biệt Cách Dù

Ḷng ta ngưỡng mộ trang anh kiệt

Gửi chí b́nh sinh với núi sông

Có những người trai quên tuổi trẻ

Sống trong sương gío rất kiêu hùng!

Một thuở non sông buồn ứa máu

Độc hà chia cắt lấy giang san

Cộng quân nhuộm đỏ trời phương Bắc

Cuồng vọng tham tàn hướng đất Nam...

An Lộc buồn hiu vương khói súng

Giặc tràn hung bạo phá an lành

Cô giáo bỏ trường, dân bỏ xứ

Tiếng than khóc hận thấu trời xanh...

Giặc về như kiến như lang sói

Thế yếu quân Nam tử thủ thành

Máu hận ướt đầm bên thép súng

Anh hùng đâu kể sử lưu danh...

Tráng sĩ Kinh Kha sang sông Dịch

Yến tiệc tưng bừng thái tử Đan

Chiêu đăi anh hùng trăm thức quư

Người đi... kỳ vọng của giang san...

Người đi sử sách ngh́n trang viết

Một kiếm lên đường trĩu nặng vai

Ân t́nh đăi ngộ trang anh kiệt

Quên lấy thân làm chuyện tương lai

Đâu biết ngàn năm sau hậu thế

Tiễn Kinh Kha không rượu má đào

Anh hùng Biệt Cách vô An Lộc

Hào khí nghiêng trời... gió xuyến xao!

Kinh Kha xưa lén đâm bạo chúa

Để trả ân t́nh thái tử Đan

Biệt Cách Dù nhà "saut" An Lộc

Thỏa chí tang bồng đă trót mang!

Cộng quân tràn ngập khắp nẻo đường

Súng, pháo, tăng... trời đất mờ sương

Tưởng chừng như kiến không vào lọt

Biệt Cách Dù phá trận Đương Dương.

Trực thăng quạt cánh ngang đầu giặc

Bất kể pḥng không đan kín trời

Thiên thần Biệt Cách vô ngay trận

Từng tổ tam tam đánh để đời...

Giữ một lời nguyền thề sát cộng

Tay gh́m thép súng bám theo thành

Từ trong ḷng địch hiên ngang quá

Tấc đất nào không nhuộm máu anh!

Từng trang tráng sĩ yên say giấc

Giữa chiến trường rực lửa máu tươi

Kinh Kha ngă xuống - Kinh Kha tiến

Biệt Cách Dù - danh trấn muôn đời

Lũ giặc cuồng man đền nợ máu

Bỏ thành, bỏ súng mắt kinh hoàng

Triệu Tử Long chiếm thành An Lộc

Đâu cần yến tiệc thái tử Đan!

Máu đẫm chiến bào - im tiếng súng

Nhà tan cửa nát xác bạn thù

T́m đâu tiếng chó vui mừng chủ

An Lộc hoang tàn - hận thiên thu

Hào khí ngang trời không lui bước

Dáng anh kinh khiếp lũ cuồng man

V́ ai súng găy quân tan tác

Lửa mắt ngời đau trước lệnh hàng...

Hơn ba mươi năm vẫn nhớ anh

Quốc sử ai mài kiếm dưới trăng?

Nuốt hận âm thầm anh đâu dễ

Quên bờ sông Dịch bước quân hành.

Thương cảm về anh gợi ư thơ

Mùa xuân người vẫn đợi trông chờ

Một ngày phục hận anh so kiếm

Trả mối thù xưa thỏa ước mơ.

 

Thy Lan Thảo [Vết Khắc Nửa Đời, tập thơ]

 

 

Chữ Ṭng

 

(Xót thương cho những người phụ nữ VN, nạn nhân của chính sách "Xuất khẩu Phụ Nữ" của VC)

 

Ngh́n xưa phận liễu một chữ ṭng

Thăng trầm vinh nhục với núi sông

Cuộc sống chông gai hay nhung lụa

Em luôn chia sẻ hết cùng chồng

 

Vào ngày binh lửa khắp non sông

Em ngăn ḍng lệ tiễn chân chồng

Chăm sóc con thơ cho thành đạt

Muôn đời câu tiết hạnh khả phong

 

Nhớ ngày thơ ấu tiếng mẹ ru

Ôm con đứng đợi kẻ chinh phu

Nghĩ rằng người ấy đền nợ nước

Núi đá ngh́n năm đứng vọng phu

 

Một đô xuân về cơn quốc biến

Điêu tàn tức tưởi, giữa hư không

Cuộc đời ép buộc em thay đổi

Học thói văn minh kiểu "cờ hồng"

 

Chính sách, đảng thay đổi chữ ṭng

Không c̣n  ṭng chỉ một đàn ông

Xác thân, đành đoạn trong "hợp tác"

Uất nhục dâng tràn, lấp bể đông 

 

Phạm thanh Phương

 

Chim trĩ đậu cành Nam

 

Nhớ những ngày lưu đày nơi đất Bắc

Không đêm nào thao thức nhớ về Nam

Xót cảnh quê hương bị lũ hung tàn

Gieo thảm cảnh lầm than và khốn khổ

 

Giờ này ly hương thương về cố thổ

Thương những hàng dừa, ruộng lúa, bờ ao

Thương những vườn xoài, vườn bưởi, hàng cau

Thương biết mấy giọng ḥ trên sông bến

 

Nhớ xót xa đau quê ngày chinh chiến

Vẫn thương hoài tiếng mẹ hát ru con

Cảnh mẹ trông con, cảnh Tháng Tư buồn

Cảnh mẹ tảo tần, ngược xuôi kinh Xáng

 

Cảnh ngày xưa nơi Cái Răng Ba Láng

Dầu mù u thắp sáng cảnh cơ hàn

Cảnh chiến tranh tàn phá nát thôn làng

Ôi đau xót quê tôi ngày khốn khó

 

Nhớ cảnh thương tâm tù đày thống khổ

Lưu đày về đành bỏ nước ra đi

Buổi chia tay c̣n biết  nói năng ǵ

Làm Trang Tích của thời xưa Chiến Quốc.

 

Sống cảnh xa quê đêm nằm thao thức

Thân làm chim trĩ thích đậu cành Nam

Ngóng về quê xưa xa tít biệt ngàn

Ḷng vẫn hướng về trời Nam đất Việt

 

Dù phải sống đời sinh ly tử biệt

Tạm dung quê người kiếp sống lưu vong

Nỗi đau xưa c̣n trăn trở trong ḷng

Đành cam nhận nơi này quê hương mới

 

Dù phương này không mái tranh giăng khói

Không mẹ già, không ruộng lúa bờ ao

Nhưng nơi này xoa dịu được cơn đau

Đời sống an lành tự do dân chủ.

 

Nhớ cảnh cuộc đời gió tanh mưa máu

Cảnh biển dâu gây phiền năo cuộc đời

Giờ nh́n chim bay ở cuối chân trời

Từ phương Bắc về phương Nam trốn lạnh

 

Như Việt điểu đi t́m nơi ẩn tránh

Tránh con người đang dày xéo quê hương

Nhớ lại quê xưa bao cảnh hận buồn

Như chim trĩ  đậu cành Nam, thương cố xứ.

 

Thanh Khâm

 

 

 

Thơ Nguyễn Chí Thiện

 

Đất Thảm

 

Đất thảm, trời sầu nào đâu đổi mới

Tất cả ngả vàng, đỏ mắt chờ chi?

Thời gian nào có mấy khi

Mang lại cho ta những ǵ mong đợi

Ôi, mọi thứ chân trời để tới

Con người phải dấn thân đi

Dù ngàn muôn họng súng đen x́

Phục đón trên đường thiênlư

Ta dám sống, và ta dám nghĩ

Chuyện dám làm, dám chết nhẽ đâu không

Ta sẽ dành cho sự thành công.

Bảo bối cuối cùng - mạng sống.

 

(1976)

 

Một Tay Em Trổ

 

Một tay em trổ: Đời xua đuổi

Một tay em trổ: Hận vô bờ

Thế giới ơi, người có thể ngờ

Đó là một tù nhân tám tuổi!

Trên bước đường tù tôi rong ruổi

Tôi gặp hàng ngàn em bé như em!

 

(1971)

 

Tôi Là Bạn

 

Tôi là bạn của cô gái đĩ

Ế khách ngồi ngủ gật ở vườn hoa

Tôi chẳng có ǵ an ủi cô ta

Ngoài t́nh cảm chan ḥa và không khinh bỉ

Tôi là anh của những em nhỏ tí

Xó chợ đầu đường, ăn cắp vặt nuôi thân

Bé tí hon mà tù tội bao lần

Miệng tục tĩu, hồn như trang giấy trắng!

Tôi là con lăo ăn mày cay đắng

Không gia đ́nh, tàn phế lắt lay

Mời lăo xơi một bữa rượu thực say

Nghe lăo khóc kể những ngày xa cũ

Tôi, tóm lại, là trái tim ủ rũ

Thông cảm với nhiều số phận bùn đen

V́ chính tôi, tôi là gă nhiều phen

Khổ đói, lao tù, nhục khinh nếm đủ!

 

(1967)

 

Tôi Im Lặng

 

Tôi im lặng khi kẻ thù hành hạ

Sắt thép đưa vào, đau đớn, hôn mê

Câu chuyện anh hùng để trẻ con nghe

Tôi im lặng chỉ v́ tôi tự nhủ:

Có ai đi rừng gặp loài dă thú

Lại mở mồm kêu xin chúng thương tha?

 

(1974)

 

 


 

[ Vườn Thơ ]-[ Trang Chính ]