Mục Lục

Hồi kư: Tôi T́m Tự Do: (Phần 5)

-  Hữu Nguyên -SGT Úc Châu-

---------------------------------------------------

Tôi là Nguyễn Hữu Chí, sinh ra và lớn lên ở Miền Bắc, từng có hơn một năm phải đội nón cối, đi dép râu, theo đội quân Việt Cộng xâm lăng Miền Nam. Trong những năm trước đây, khi cuộc đấu tranh bảo vệ chính nghĩa của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Úc c̣n minh bạch, lằn ranh quốc cộng c̣n rơ ràng, tôi hoàn toàn tin tưởng và sẵn sàng đối phó với mọi âm mưu, thế lực của cộng sản. Nhưng gần đây, có những dấu hiệu rơ ràng chứng tỏ, những thế lực ch́m nổi của cộng sản tại Úc đang t́m cách xóa bỏ lằn ranh quốc cộng, đồng thời thực hiện âm mưu làm suy yếu sức mạnh đấu tranh của người Việt hải ngoại. Trong hoàn cảnh đấu tranh ngày càng khó khăn đó, tôi thấy ḿnh chỉ có thể đi tiếp con đường ḿnh đă chọn khi được quư độc giả hiểu và tin tưởng. V́ vậy, tôi viết hồi kư này, kể lại một cách trung thực cuộc đời đầy đau khổ, uất ức và ân hận của tôi khi sống trong chế độ cộng sản, cũng như những nguy hiểm, may mắn khi tôi t́m tự do.... Trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn trên nhiều phương diện, lại phải vừa duy tŕ tờ báo, vừa tham gia các sinh hoạt cộng đồng, vừa t́m cách "mưu sinh, thoát hiểm" giữa hàng chục "lằn tên đường đạn", nên hồi kư này có rất nhiều thiếu sót. Kính mong quư độc giả thông cảm bỏ qua, hoặc đóng góp nếu có thể.

 

* * *

 

(Tiếp theo...)

 

Trong thời gian ngắn ngủi không đầy mấy giây đồng hồ, tôi nghĩ rất nhanh, nếu tôi b́nh tĩnh, giữ vẻ mặt lạnh lùng, phớt tỉnh ăng lê một chút, tôi sẽ thoát khỏi cửa ải này. Kinh nghiệm cuộc đời cho tôi biết, tôi có một gương mặt rất ngây ngô, hay nói đúng hơn là rất thộn, rất quê mùa. Với gương mặt quê mùa, đần độn của một thanh niên mới ngoài 20 tuổi, tôi biết ban chỉ huy sư đoàn gồm toàn những nhân vật sừng sỏ, từng trải, sẽ chẳng bao giờ nghi ngờ tôi có đủ bản lănh và khả năng để qua mặt họ. Vào thời điểm đó, tại chiến trường miền tây Quảng Trị, chúng tôi đều trao đổi mật khẩu mỗi khi gặp nhau. V́ lâu ngày quá, tôi không nhớ rơ mật khẩu là ǵ, nhưng lúc đó, tôi chọn thái độ thụ động, chỉ trả lời mật khẩu một cách miễn cưỡng nếu được hỏi. Và khi trả lời, tôi phải làm ra vẻ mệt nhọc chán nản, của một thằng lính binh nh́, sau một ngày phải thu hàng chục cây số dây. Có như vậy, tôi mới có thể thoát khỏi những cặp mắt cú vọ của mấy tay chỉ huy sư đoàn và toán trinh sát gồm hơn một chục bộ đội, vơ trang đầy đủ...

 

Khoảng cánh hai bên ngắn dần. Bây giờ th́ tôi đă nghe rơ tiếng cười đùa của họ, tiếng chân của họ, và không đầy chục giây sau, chúng tôi đụng nhau.... Tôi nh́n họ với ánh mắt uể oải, dửng dưng. Ánh mắt của một vài người đụng ánh mắt của tôi. Tôi thấy được nét dửng dưng trong ánh mắt của họ. Tôi cũng cố giữ vẻ mặt thản nhiên, chân bước mệt mỏi, không thèm chào hỏi "thủ trưởng" như mọi khi, những thằng lính quèn chúng tôi vẫn phải làm khi gặp cán bộ, bộ đội cộng sản cao cấp. Trong thoáng chốc, họ đi qua tôi, và tôi đi qua họ... tuy khoảng cách hai bên chỉ trong gang tấc, nhưng không ai đụng vào ai. Xem ra, cả tôi lẫn họ đều không một ai bận tâm hỏi mật khẩu. Tiếng cười đùa, tṛ chuyện của họ vẫn đều đều.... Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, toàn ban chỉ huy sư đoàn đă đi qua. Tôi vẫn tiến về phía trước trong tâm trạng hú hồn bạt viá. Như vậy là tôi đă thoát nạn một cách bất ngờ... Tôi mừng quá, lúc đó chỉ muốn vắt gị lên cổ mà chạy. Nhưng tôi vẫn cố gắng b́nh tĩnh bước những bước uể oải... Bỗng nhiên, tôi nghe có tiếng gọi giật giọng phía sau:

 

- Ê, đồng chí kia, đứng lại!

 

Tôi giật ḿnh, tim thót lại, người lạnh toát, chân run rảy muốn khuỵ xuống. Nhưng linh tính báo cho tôi biết, tôi không khuỵ được. Khuỵ xuống lúc này là chết. Linh tính cũng bảo cho tôi biết, tôi đừng đứng lại ngay. Tôi phải bước một hai bước nữa... Ngay lúc đó, tiếng gọi thứ hai cất lên, lần này nghiêm khắc, có ư đe dọa:

 

- Ê, đồng chí kia, nghe thấy không? Đứng lại ngay!

 

Tiếp đó, một tiếng quát khác lớn hơn, đầy giận dữ:

 

- Đứng lại!

 

Kèm theo tiếng quát là tiếng kéo quy lát súng, tiếng đạn lên ṇng. Tôi biết ngay, lúc này, ít nhất một ṇng súng AK-47 đang chĩa về phía tôi. Tôi dừng bước nhưng không quay hẳn người lại, mà chỉ ngoái cổ nh́n về phía sau, với vẻ mặt cố tạo nét ngạc nhiên, khẽ nhíu lông mày, nhưng không hề hoảng hốt. Trong một giây đồng hồ ngắn ngủi, tôi nh́n thấy rơ cả ban tham mưu sư đoàn trên dưới 30 người đều đứng thành h́nh cánh cung phía sau, và tất cả đều quay về phía tôi, cách tôi khoảng 7, 8 thước. Hai người trinh sát lớn tuổi, đứng phía bên phải đều cầm súng AK-47 trên tay, nhưng bộ điệu ung dung, không có vẻ ǵ là uy hiếp. Riêng tay trinh sát đứng gần tôi nhất, mặt c̣n rất trẻ, để bôï ria mép con kiến, đeo chiếc kính râm trễ xuống tận mũi, tay hườm khẩu AK-47 chĩa về phía tôi, th́ đầy vẻ hung hăng, trong tư thế cận chiến, sẵn sàng nhả đạn. Những người c̣n lại, đều đứng im, nh́n tôi, vẻ ṭ ṃ nhiều hơn là nghi ngờ. Đến lúc này, tôi quay hẳn người lại, giả vờ ngây ngô hỏi:

 

- Đồng chí bảo tôi đứng lại?

 

Tay trinh sát trẻ sẵng tiếng, nói giọng mất dậy:

 

- Tao bảo mày đứng lại! Mày điếc hả?

 

Tôi nóng mặt, máu liều lĩnh nổi lên:

 

- Này, đồng chí đừng có ăn nói bố lếu bố láo nhá...

 

Tên trinh sát trẻ toan phát tác th́ một tay bộ đội râu quai nón, tuổi ngoài 50, đứng ở phía bên trái, dơ tay ngăn tên trinh sát lại, rồi quay về phía tôi, hỏi giọng chậm răi:

 

- Đồng chí thuộc đơn vị nào?

 

Câu hỏi này đối với tôi quá dễ. Nhưng tôi nghĩ rất nhanh, trong t́nh thế này, nêu tôi trả lời ngay, và trả lời hết những ǵ ḿnh biết, th́ sau đó, tôi không c̣n sự thật ǵ để có thể giải toả những nghi ngờ của chúng. V́ vậy, điều tốt nhất là tôi phải chủ động tạo sự nghi ngờ của chúng bằng thái độ bất hợp tác với chúng trong lúc đầu, để rồi sau đó, khi nghi ngờ của chúng đă định hướng theo đúng ư ḿnh muốn, tôi sẽ từ từ hé lộ những sự thật tôi biết. Có vậy, tôi mới có thể thoát khỏi hoàn cảnh hiểm nguy này. Nghĩ vậy, thay v́ trả lời, tôi hỏi lại:

 

- C̣n đồng chí thuộc đơn vị nào?

 

Tay bộ đội râu quai nón, ngạc nhiên:

 

- Tôi hỏi đồng chí th́ đồng chí phải có bổn phận trả lời...

 

Tôi lắc đầu, ương bướng:

 

- Tại sao, tôi phải có bổn phận trả lời đồng chí mới được chứ?

 

Tên trinh sát trẻ đột nhiên gầm lên, giọng du côn:

 

- V́ đây là thủ trưởng của tao, mày biết không!

 

Tôi b́nh tĩnh:

 

- Là thủ trưởng của đồng chí, nhưng không phải là thủ trưởng của tôi. Các đồng chí cũng biết, nguyên tắc bảo mật của quân đội không cho phép bất cứ người bộ đội nào tiết lộ đơn vị của ḿnh cho bất ai, nếu chưa biết rơ họ là ai.

 

Người có râu quai nón trả lời, giọng kẻ cả:

 

- Chúng tôi là ban tham mưu sư đoàn 304 (v́ lâu ngày, tôi không rơ là 304 hay 308) vừa đi thị sát mặt trận Quảng Trị về. C̣n đồng chí thuộc đơn vị nào?

 

Đến lúc này tôi thấy ḿnh vẫn nên lấy sự ương bướng để tự vệ. Tôi nói:

 

- Đồng chí nói th́ tôi biết vậy, nhưng làm sao tôi tin được. Vả lại, dù cho có đúng các đồng chí là ban tham mưu sư đoàn 304 đi nữa, tôi cũng không có bổn phận phải cho các đồng chí biết đơn vị của tôi...

 

Tôi trả lời như vậy là hoàn toàn đúng với nguyên tắc bảo mật của quân đội trong hoàn cảnh chiến tranh, và nơi đóng quân là rừng rậm, địch ta có thể trà trộn. Điều nguy hiểm lúc đó là tôi th́ chỉ có một ḿnh, lại không có vũ khí. C̣n bên kia trên 30 người, súng ống đầy đủ. Nhưng chính tương quan lực lượng chênh lệch như vậy lại là điều có lợi cho tôi, khi tôi tỏ ra ương bướng. Đây là cái thế lấy hư làm thực, lấy thực làm hư như phục binh Hoa Dung Lộ của Khổng Minh thời Tam Quốc bên Tàu. Tôi biết tôi sẽ giả vờ ương bướng với họ cho đến khi nào tôi và họ trao đổi mật khẩu. Và đây là bí quyết tôi gieo sự nghi ngờ qua thái độ ương bướng của ḿnh, để rồi sau đó, khi nghi ngờ của họ lên đến đỉnh cao, tôi sẽ trả lời mật khẩu một cách thông suốt, giải tỏa hết nghi ngờ của họ.

 

Một người bộ đội lớn tuổi, đeo sà cột, ống nḥm, tay chống gậy, cất tiếng:

 

- Chúng tôi là ban chỉ huy sư đoàn 304 vừa đi thị sát mặt trận về. Gặp đồng chí đi có một ḿnh, lại đi về phía địch nên nghi ngờ cũng có mà lo ngại cho đồng chí cũng có. V́ vậy chúng tôi phải chặn đồng chí lại hỏi...

 

Tôi biết, đă đến lúc tôi phải dùng tới lá bài tảy. Tôi hỏi ngay:

 

- Nếu đúng các đồng chí là ban chỉ huy sư đoàn 304, th́ các đồng chí phải biết mật khẩu của ngày hôm nay là ǵ. Và chỉ khi nào các đồng chí hỏi đúng mật khẩu th́ tôi mới tin, lúc đó tôi mới trả lời các câu hỏi của các đồng chí.

 

Nghe tôi nói vậy, tay bộ đội có râu quai nón liền đọc ngay mật khẩu, câu hỏi. Tôi liền giả vờ vui vẻ đọc ngay mật khẩu, câu trả lời. (*) Nghe tôi đọc đúng mật khẩu, quả nhiên, không khí nghi ngờ của mọi người gần như biến mất. Cả ba tên trinh sát đều đeo súng vào vai, thái độ cảnh giác, hằn học của tên trinh sát đeo kính râm cũng biến mất. Riêng tên bộ đội chống gậy vẫn nh́n tôi với ánh mắt thận trọng, không thân thiện. Y hỏi:

 

- Bây giờ đồng chí cho tôi biết đồng chí thuộc đơn vị nào?

 

Trong thời gian mấy phút đồng hồ sau đó, tôi trả lời trôi chảy các câu hỏi về đơn vị, tên của sư đoàn trưởng, chính uỷ sư đoàn, trung đoàn. Thậm chí cả h́nh dáng, thói quen đặc biệt, số điện thoại của từng người... tôi cũng trả lời trôi chảy. Sau đó, tên bộ đội chống gậy nói:

 

- Đồng chí có biết đồng chí đang đi về đâu không?

 

- Tôi biết chứ, tôi được lệnh thu toàn bộ mạng lưới hữu tuyến số 8A (*) của sư đoàn v́ sư đoàn của tôi đă chuyển quân vào sáng hôm nay.

 

Tên bộ đội chống gậy nói tiếp, giọng quả quyết:

 

- Tôi không biết mạng lưới hữu tuyến số 8A của sư đoàn 324B nằm ở đâu, nhưng chắc chắn là không nằm về hướng này. Toàn bộ vùng này, từ Khe Gió đến Mai Lộc đổ về hướng đông, đều là vùng của địch. Đồng chí đi đường này là đi về phía địch, rất nguy hiểm... V́ thế, tôi đảm bảo đồng chí đang đi lạc đường rồi.

 

Nghe tên bộ đội chống gậy nói quả quyết như vậy, tôi thấy có lẽ tôi phải chấp nhận giả vờ quay trở lại nơi xuất phát, rồi chờ tối đến, sẽ "ra quân" lần thứ hai. Quyết định xong, tôi giả vờ hỏi han đường xá, phương hướng, rồi đồng ư đi theo ban chỉ huy sư đoàn 304 đến địa điểm tập kết gần căn cứ 36 (*) rồi chia tay. Địa điểm tập kết này là một ngă 3. Một đường chạy về căn cứ của sư đoàn 304, một đường chạy về căn cứ của sư đoàn 324B, và một đường chạy về hướng đông, xuống tới thị xă Quảng Trị.

 

Sau khi chia tay với ban chỉ huy sư đoàn 304, tôi giả vờ đi một đoạn dài, đến khi chắc chắn họ đă đi khuất ở phía bên kia sườn đồi một khoảng thời gian thật lâu, tôi liền rẽ ngay vào rừng, kiếm chỗ mắc vơng nằm nghỉ, chờ tối hẳn sẽ "ra quân" lần hai. Sau thời gian gần tiếng đồng hồ đụng độ, đấu trí, tưởng như cầm chắc cái chết trong tay, tôi mệt nhoài, nên ngủ thiếp đi lúc nào không biết...

 

(*) V́ chuyển xảy ra cách đây 36 năm nên những chi tiết đánh dấu (*) là những chi tiết tôi không c̣n nhớ rơ. Kính mong bạn đọc thông cảm.

 

---------------------------------------------------

[ Trở Vể ]-[ B́nh Luận ]-[ Trang Chính ]

Mục Lục